Thứ Bảy, 6 tháng 2, 2016

Bài 16 Luca 2:8-10: "ĐÊM THÁNH"


Luca 2.8-20
ĐÊM THÁNH
Phần giới thiệu: Thế giới nầy đã chứng kiến nhiều buổi tối kể từ khi Đức Chúa Trời đã dựng nên nó. Phần nhiều trong các đêm đó đã trôi qua mà chẳng có điều chi đáng nhớ diễn ra. Nhiều buổi tối khác đã nhìn thấy những thay đổi quan trọng trong lịch sử đã diễn ra.
                  Vào ngày 14 tháng 4 năm 1865, nước Mỹ đã cảm tạ đi ngủ khi cuộc chiến đẩm máu, lâu dài giữa các bang sau cùng đã kết thúc. Nước Mỹ đã thức dậy sáng hôm sau mới hay rằng Tổng thống Abraham Lincoln đã bị ám sát. Vào ngày 6 tháng 12 năm 1941, nước Mỹ lên giường ngủ sau khi nhìn thấy chiến tranh lan sang châu Á và châu Âu, rồi cảm tạ rằng, lần ấy nước Mỹ đã nằm ngoài cuộc xung đột. Họ thức giấc sáng hôm sau với những tin tức đáng kinh ngạc người Nhật đã tấn công Trân châu Cảng, và với ý thức rằng tránh né chiến tranh không còn là điều khả thi nữa. Vào ngày 5 tháng 6 năm 1944, thế giới  lên giường ngủ với sự kinh ngạc khi Adolph Hitler và quân Phát xít của ông ta đã bị đánh bại và dân chúng ở châu Âu đã được giải phóng ra khỏi cái nắm đấm bằng thép của ông ta. Thế giới đã thức giấc qua ngày sau với tin tức cuộc đổ bộ của quân Đồng Minh vào Normandy ở ngày D.
                  Những buổi tối tôi vừa nhắc đến đã mang lại nhiều thay đổi triệt để cho thế giới. Nhiều buổi tối khác trôi qua có những bối cảnh không thể tin được, và thế giới đã thất bại không hề chú ý. Một đêm như thế là buổi tối đã được phác họa trong phân đoạn Kinh Thánh gốc của chúng ta. Cái đêm mà Đức Chúa Jêsus Christ chào đời là một buổi tối bình thường nhìn theo quan điểm của con người. Những gã chăn chiên đang trông chừng bầy chiên. Dân chúng trong các làng mạc thị trấn của xứ Israel đã ngủ say sau một ngày dài mệt nhọc. Tại thành Jerusalem, thầy tế lễ thượng phẩm và nhiều người khác thuộc giáo quyền cũng phải đi ngủ như bao đêm khác. Vua Hêrốt chẳng có suy nghĩ gì về vương quốc của ông ta sắp bị xâm lược, và vị tân Vương kia sắp sửa được tỏ ra. Thế gian đã say giấc nồng không biết Đức Chúa Trời đang tiến hành công việc đời đời ngay ở giữa họ. Họ không biết rằng một Đấng Cứu Thế sắp ra đời tại thành Bếtlêhem.
                  Đêm Chúa Jêsus ra đời là một đêm bình thường có diện mạo giống như bao đêm khác. Tuy nhiên, những biến cố đã diễn ra trong đêm đó cho thấy nó không giống như bao đêm khác trong lịch sử của con người. Tôi muốn dành chút thì giờ xem xét lại những biến cố xảy ra trong đêm đó.
                  Cách đây nhiều năm, vào năm 1847, một nhà sáng tác có tên là Adolphe Adam đã viết ra những lời cho bài thánh ca rất hay đặt tên là Đêm Thánh. Câu đầu tiên đã được viết như sau:
Kìa, vùng trời đông,
ngôi sao Tin Lành soi sáng choang,
Con Trời tự hạ thành nhân giữa đêm kinh hoàng.
Vì lòng Ngài yêu nhân thế đắm chìm nơi bến mê,
Ra đời làm giá cao quí cứu chúng sinh về.
Bao năm cảnh đời  như giữa đêm ác tội khiếp kinh,
Hôm nay khắp trời trông rõ quang cảnh bình minh.
        Chúa sanh giờ đây,
đêm thánh vinh quang vui vẻ bấy!
        Đêm phước hạnh đấy, đêm bình hòa;
        đêm an ninh, đêm Chúa từ ái,
ấy đêm thần tử Giáng sinh.
                  Tôi muốn chúng ta nên lần trở lại với đêm thánh ấy khi Đấng Christ giáng sinh. Tôi muốn chúng ta xem xét lại đêm ấy một lần nữa. Bạn sẽ chẳng nghe điều chi mới hôm nay; bạn sẽ nghe kể lại một câu chuyện xưa thật là xưa thêm một lần nữa. Chúng ta hãy xem lại một lần nữa các biến cố trong đêm Giáng Sinh đầu tiên đó.
  I. MỘT ĐÊM CÓ NHỮNG SỨ ĐIỆP TRỌNG ĐẠI (câu 8-12).  
(Đọc phân đoạn Kinh Thánh gốc. Mấy gã chăn chiên đang lo công việc của họ, trông chừng bầy chiên, khi một thiên sứ rực rỡ hiện ra với một sứ điệp trọng đại).
A. Đặc điểm của sứ điệp (câu 10) – Thiên sứ nói cho mấy gã chăn chiên biết rằng Ngài đã đến từ trời để rao ra một sứ điệp nói tới những tin tức tốt lành sẽ tạo ra niềm vui mừng cả thể cho họ và cho cả thế gian. Thiên sứ nầy không đến với một sứ điệp nói tới sự phán xét. Ngài đã đến với một sứ điệp bình an.
Ngài đã đến rao ra một sứ điệp mà thế gian đã trông chờ muốn nghe thấy trong bốn trăm năm qua. Kể từ khi con người đã phạm tội trong vườn Êđen, thế gian đã than vản dưới sự rủa sả mà tội lỗi kia mang đến. Trở lại với cái ngày tối tăm đó, Đức Chúa Trời đã lập một lời hứa. Ngài đã hứa với Ađam và Êva rằng một ngày kia, một người nữ sẽ sanh một con trai và Con Trai ấy sẽ đánh bại quyền lực của tội lỗi và con rắn, Sáng thế ký 3.15. Thiên sứ nầy đã hiện ra để chia sẻ những tin tức tốt lành cho thấy lời hứa từ ngàn xưa của Đức Chúa Trời đã được ứng nghiệm!
B. Nội dung của sứ điệp (câu 11) – Khi thiên sứ tiếp tục rao ra sứ điệp của Ngài, Ngài nói cho mấy gã chăn chiên biết về sự ra đời của một con trẻ. Như Ngài đã phán, Ngài đã cung ứng cho con trẻ ba danh xưng. Ngài nói cho chúng ta biết rằng con trẻ sẽ là Đấng Cứu Thế, Christ và là Chúa. Ba danh xưng nầy rất là quan trọng vì chúng tỏ ra lai lịch và chức vụ của Con Trẻ tại thành Bếtlêhem.
1. Ngài được gọi là Đấng Cứu Thế – Ngài đã đến để cứu dân mình ra khỏi tội (Mathiơ 1.21). Con Trẻ nầy đã vào trong thế gian để phó mạng sống Ngài trên thập tự giá của người La mã hầu cho hạng tội nhân hư mất sẽ được cứu ra khỏi tội lỗi của họ. Ngài đã đến với thế gian nầy đặng chịu chết, Êsai  53.4-6.
2. Ngài được gọi là Christ“Christ” có nghĩa là Đấng chịu xức dầu. Danh xưng nầy xác định lai lịch con trẻ nầy là Đấng Mêsi của người Do thái mà họ đã trông đợi lâu nay. Ngài là Đấng sẽ làm ứng nghiệm tất cả những lời tiên tri trong Cựu Ước. Ngài là Đấng sẽ làm cho loài người được phục hòa lại với Đức Chúa Trời. Ngài là Đấng mà mọi của lễ và các kiểu cách trong Cựu Ước đã chỉ ra.
3. Ngài được gọi là Chúa – Mấy gã chăn chiên đã được truyền cho biết về một con trẻ nằm trong máng cỏ, nhưng con trẻ ấy lại được xác nhận là Chúa. Danh xưng nầy phác họa Đấng đang nắm quyền tể trị. Ngài là Đấng Cứu Thế, nhưng Ngài cũng là Đấng Tối Cao. Bạn thấy đấy, con trẻ ấy đang nằm trong chiếc máng cỏ không phải là một đứa trẻ bình thường! Con trẻ đó hiển nhiên là Đức Chúa Trời trong xác thịt loài người, Giăng 1.1; 14; Philíp 2.5-8. Đấng Tạo Hóa đã trở nên một con người! Chúa vinh hiển đời đời đã bước ra khỏi cõi đời đời mà vào trong cõi thời gian.
(Minh họa: Chưa hề có một sứ điệp giống như sứ điệp nầy! Đây là một sứ điệp nói tới hy vọng, sự sống và sự cứu rỗi cho hết thảy những ai chịu tin theo sứ điệp đó!)
C. Điểm trái ngược trong sứ điệp (câu 12) – Mấy gã chăn chiên nầy được truyền cho biết họ sẽ thấy một Đấng Cứu Thế bọc bằng khăn và nằm trong một chiếcmáng cỏ. Khăn chắc chắn là những mãnh vải vụn đã được quấn quanh trẻ sơ sinh để cung ứng cho chúng sự ấm áp. Một chiếc máng cỏ là cái máng cho gia súc ăn.
                  Con trẻ đặc biệt nầy, Đức Chúa Trời ở trong xác thịt con người, Đấng Mêsi, Đấng Cứu Thế, Vua các vua, không chào đời trong một cung điện. Ngài chào đời trong sân sau của một quán trọ ồn ào, nặng mùi hôi thối. Ngài không được quấn bằng nhung như một vương tử; Ngài đã được quấn bằng những miếng dẻ rách áo xống của một con người bình thường.
                  Ngài đã bằng lòng gạt qua một bên mọi sự vinh hiển của Thiên Đàng rồi bước vào cõi thời gian với hình thể của một tôi tớ khiêm nhường (Philíp 2.5-8). Ngài đã tự làm cho mình trở nên nghèo để cho chúng ta, qua sự nghèo khó của Ngài, sẽ được nên giàu có (2 Cor. 8.9). Ngài biết rõ những gì là đau khổ; chẳng làm gì để cho mọi việc trong cuộc sống được tốt hơn; Ngài sống mỗi phút trong sự nương cậy vào Cha của Ngài tiếp trợ cho mọi nhu cần của mình (Mathiơ 8.20). Ngài đã làm như thế hầu cho Ngài đồng hóa với chúng ta khi chúng ta có một nhu cần (Hêbơrơ 4.15).
                  Chẳng có một sự trái ngược thực sự nào trong sứ điệp. Mọi sự đã diễn ra y như Đức Chúa Trời đã hoạch định nó phải xảy ra. Chúa Jêsus đã đến trong phương thức mà Ngài đã hoạch định để Ngài có thể đồng hóa với chúng ta. Ngài đến như Ngài đã đến để chúng ta có thể đồng hóa với Ngài. Tôi sẽ có một cơ hội dễ dàng tiếp cận với con trẻ nằm trong máng cỏ hơn là tôi đến với một vì Vua ngự trên ngai vàng!
II. MỘT ĐÊM CỦA CHỨC VỤ CÁ NHÂN (câu 8-11)
(Minh họa: Mấy gã chăn chiên trong vùng đối núi xứ Giu-đê đã thưởng thức thời điểm của chức vụ thiêng liêng, riêng tư trong đêm đó).
A. Ân điển trong chức vụ nầy (câu 8) – Có ân điển ở chỗ nầy vì đây là một sứ điệp được ban ra cho một nhóm người, họ là những kẻ bị ruồng bỏ trong xã hội của họ. Do nghề nghiệp của họ, mấy gã chăn chiên đã bị người Do thái xem là ô uế theo nghi thức. Công việc của họ đã ngăn trở họ không được tham dự đều đặn ở Đền Thờ, ở đó họ có thể được làm cho sạch. Kết quả là, mấy gã nầy đã bị coi là hạng thấp kém nhất trong hạng người thấp kém. Tuy nhiên, chính những người nầy đã nghe thấy những tin tức vui mừng ấy trước tiên. Chính những con người nầy đã nhận lãnh sứ điệp nói tới sự bình an từ thiên sứ của Đức Giêhôva.
                  Đúng là một hình ảnh của ân điển! Bất chấp quá khứ của một người, hay họ đã rơi vào chỗ thấp kém trong cuộc sống như thế nào, vẫn có hy vọng cho họ trong Chúa Jêsus.  Chúa chẳng xua đuổi một ai, song mời gọi hết thảy những ai sẽ chịu đến để gặp Ngài và được cứu bởi ân điển của Đức Chúa Trời!  Bất chấp tình trạng của bạn trong cuộc sống, có một chỗ dành cho bạn trong tình yêu thương của Đức Chúa Trời. Đừng để cho tội lỗi nào, hay một hoàn cảnh nào đứng giữa bạn và Thiên Đàng. Hãy đến với Chúa Jêsus ngay hôm nay, vì Ngài sẽ không xua đuổi bạn đâu (Giăng 6.37).
B. Sự vinh hiển của chức vụ nầy (các câu 10-11) – Sự vinh hiển trong chức vụ nầy được thấy trong tính chất riêng tư của nó. Hãy chú ý, thiên sứ nói cho mấy gã chăn chiên biết rằng con trẻ nầy là Đấng sắp chào đời tại thành Bếtlêhem không những là cho cả thế gian, mà Ngài còn chào đời cho cả họ là những cá nhân nữa! Nguyện chúng ta đừng quên rằng sứ điệp của Lễ Giáng Sinh là một sứ điệp riêng tư! Bạn cần phải biết chắc rằng bạn đã được cứu bởi ân điển của Đức Chúa Trời và bạn đang ở trong một mối quan hệ riêng tư với Đức Chúa Jêsus Christ! Ngài yêu thương bạn! Ngài đã chịu chết thay cho bạn! Ngài đã đến với bạn! Ngài muốn làm quen với bạn đấy! Chương trình cứu rỗi của Đức Chúa Trời chỉ nói tới việc bạn đạt tới mức nhìn biết Chúa Jêsus theo một cách thức rất riêng tư! Bạn đã gặp Đức Chúa Jêsus Christ theo cách riêng chưa vậy?
C. Mục tiêu của chức vụ nầy (câu 10) – Trong khi sứ điệp nầy đã được ban cho một nhóm nhỏ những gã chăn chiên ở ngoài ngôi làng nhỏ trong xứ Israel, Đức Chúa Trời đã dự tính các tin tức tốt lành nầy cần phải được rao khắp thế gian nữa. Những người nầy đã nghe các tin tức tốt lành trước tiên, nhưng họ sẽ không phải là người cuối cùng đâu. Mấy gã chăn chiên nầy đã gặp Chúa Jêsus và họ liền đi ra thuật lại cho nhiều người khác biết (câu 17). Sứ điệp ấy đã được nhiều người nhận lấy, họ đã thuật cho nhiều người khác nữa biết, rồi nhiều người khác nữa cũng được kể cho biết, cho tới một ngày kia có ai đó đã kể lại cho bạn và tôi biết. Đấy là cách thức mà Tin Lành đã được rao ra (II Timôthê 2.2).
                  Những gì đã khởi sự tại thành Bếtlêhem cần phải được bay xa, vượt qua những hạn chế của ngôi làng nhỏ bé ấy. Tin Lành là một sứ điệp đã được phác thảo cho tất cả mọi người thuộc mọi thời đại. Đây là một sứ điệp xứng đáng được chia sẻ trong ngày và giờ nầy. Rốt lại, Tin Lành là quyền phép của Đức Chúa Trời để cứu mọi kẻ tin, trước là người Giu-đa, sau là người Gờ-réc(Rôma 1.16). Mỗi người chúng ta gặp gỡ đều là một ứng viên cho Tin Lành. Mỗi ngôi nhà chúng ta bước vào là một nơi mà Tin Lành cần phải được rao ra. Chúng ta cần phải dấn thân vào công tác chia sẻ sứ điệp nầy cho tới khi Chúa Jêsus kêu gọi chúng ta ra khỏi thế gian nầy (Mathiơ 28.19-20; Mác 16.15).
III. MỘT ĐÊM TÁN DƯƠNG (câu 13-14, 20).
(Minh họa: Đêm ấy đã bắt đầu với một sự tĩnh mịch và yên lặng giống như bao đêm khác. Trước khi buổi sáng đến, sự trầm lặng của đêm đó đã bị phá vỡ bởi những tiếng ngợi khen của những kẻ đắc thắng với vui mừng nơi sự chào đời của Chúa Jêsus! Chúng ta hãy lắng nghe những sự khen ngợi đầy dẫy buổi đêm ấy ở tại thành Bếtlêhem).
A. Thiên binh thiên sứ đã tán dương Ngài (các câu 13-14) – Khi thiên sứ nầy nói xong, bầu trời đầy dẫy với vô số thiên binh và họ bắt đầu ca ngợi tán dương Đấng Tạo Hóa của họ, là Đấng đã ra đời giữa vòng loài người. Chúng ta không phân tích sứ điệp của họ, nhưng hãy hình dung họ đã cảm nhận như thế nào kìa. Hãy hình dung nỗi kinh ngạc của họ khi họ nhìn xem Chúa vinh hiển, vô tội và là Đấng Tạo Hóa của họ ra đời như một đứa trẻ vô dụng! Hãy hình dung sự lạ lùng của họ khi Đức Chúa Trời hiện ra trước mắt họ như kẻ yếu đuối nhất trong cả loài người. Thậm chí họ không hiểu được mọi sự mà họ đã trông thấy, họ đã khen ngợi Ngài vì điều đó và đã tán dương Ngài. Họ lấy làm lạ trong nỗi kinh ngạc vô ngần khi Đức Chúa Trời bước vào cõi thời gian vì mục đích cứu rỗi nhân loại sa ngã. Đúng là ân điển! Quả là vinh hiển! Điều ấy đã làm cảm động các thiên sứ phải ca ngợi Đấng Tạo Hóa của họ!
                  Chỉ hãy suy nghĩ xem, 33 năm sau, họ sẽ nhìn thấy chính con người nầy chịu chết trên một cây thập tự cho chính dân mà Ngài ra đời để cứu họ. Hãy hình dung nỗi kinh ngạc của họ khi Đấng Tạo Hóa của họ đã phó mạng sống của Ngài trong chỗ của hạng người gian ác!
B. Những người được biến đổi đã tán dương Ngài (câu 20) – Khi các thiên sứ đi rồi, mấy gã chăn chiên đi lên thành Bếtlêhem và tìm gặp con trẻ Jêsus. Tôi nghĩ họ đã chấp nhận sứ điệp và đã được cứu trong chính đêm ấy. Họ đã rời khỏi chiếc máng cỏ đó giống như những người đã được dựng nên mới. Họ đã rời khỏi sự hiện diện của Chúa Jêsus như những con cái được chuộc của Đức Chúa Trời!
                  Khi họ lên đường trở về lại với bầy chiên của mình, họ đi với thái độ vui mừng trong đời mới mà họ đã tìm được. Khi mấy người nầy hướng về vùng đồi núi và bầy chiên của họ, họ đã đi với một sự vui mừng mới mẻ trong linh hồn họ mà họ chẳng từng biết được trước đó. Mấy người nầy đã được đầy dẫy với sự mừng vui vì cớ những gì họ đã nghe và thấy trong đêm đó. Họ không còn sống như trước đó nữa vì họ đã gặp Chúa Jêsus!
                  Họ vẫn còn là người chăn bầy. Họ vẫn còn là hạng người mà xã hội coi thường. Tôn giáo vẫn không có một chỗ nào dành cho họ, nhưng họ đã gặp được Chúa và đã thay đổi hết mọi sự!
                  Có một số thánh đồ trong thế gian nầy, họ đã gặp gỡ Chúa Jêsus trong một tư thế quyền lực, làm thay đổi cuộc sống. Hạng người nầy rất khác biệt. Họ biết rõ sự ấy và mọi người sống quanh họ đều biết sự ấy. Phần nhiều trong số họ đã được đầy dẫy với sự vinh hiển của Đức Chúa Trời và họ đang chứng tỏ điều đó qua sự vui mừng trong ơn cứu rỗi của họ.  Thế gian không hiểu được họ. Tôn giáo không có một chỗ nào dành cho họ. Thậm chí nhà thờ nhìn xem họ như một cái gì đó lạ thường. Thế nhưng, đây là những con người đã ở với Chúa! Họ đã được sanh lại và họ đang tán dương Danh của Ngài! Tại sao? Họ vui mừng vì sứ điệp của Ngài vẫn còn là một sứ điệp có thể đem lại tiếng reo hò từ những kẻ từng gặp gỡ Ngài!
IV. MỘT ĐÊM BIẾN HÓA ĐẦY NĂNG QUYỀN (các câu 17-20).
(Minh họa: Chúa Jêsus là một con trẻ khi các biến cố đã được ghi lại trong trong những câu Kinh Thánh nầy, nhưng Ngài đã bắt tay vào công tác làm thay đổi đời sống rồi. Một vài người đã gặp Chúa Jêsus trong đêm đó và hết thảy những ai đã gặp Ngài đều được biến đổi).
A. Một số những kẻ thờ phượng đã được thay đổi (các câu 17-20) – Chúng ta đã nói rồi về mấy gã chăn chiên nầy và sự vui mừng của họ. Đây là hạng người sau rốt bạn sẽ nghĩ đến trong vai trò những người đến thờ phượng Chúa. Nhưng, hạng người nầy đã gặp gỡ Chúa Jêsus. Khi họ đã gặp rồi, họ không còn sống như trước nữa. Ngài đã biến đổi một nhóm người chăn chiên xấu xa, thô lỗ thành những giáo sĩ reo mừng luôn vì cớ sự vinh hiển của Đức Chúa Trời.
                  Nhưng, đấy là những gì Chúa Jêsus đang làm! Mỗi một người chạy đến gặp gỡ Ngài đều được thay đổi. Ngài đón lấy những đời sống suy sụp, đổ nát rồi biến họ thành một con người mới. Ngài đỡ lấy những tấm lòng nặng nề rồi biến chúng thành dịu dàng lại. Ngài nhận lấy những kẻ chẳng biết yêu thích gì khác hơn là tội lỗi, rồi khiến họ rơi vào tình yêu thương với Đức Chúa Trời. Ngài là một vị Chúa Tể chuyên làm thay đổi đời sống (II Côrinhtô 5.17).
B. Một phụ nữ được thay đổi (câu 19) – Thiếu nữ Mary đã kinh nghiệm rồi ân điển của Đức Chúa Trời khi nàng được chọn làm cái bình qua đó Chúa Jêsus được đưa vào trong thế gian. Mary đã là một tín đồ rồi. Nhưng, khi nàng nhìn xem Con Trai mới hạ sanh của mình tiếp nhận sự thờ lạy như Đức Chúa Trời, nàng không còn sống như trước đó nữa. Nàng đã nhìn thấy Ngài lớn lên mạnh mẽ theo phần xác, trí khôn và thuộc linh. Bà đã nhìn thấy Ngài chữa lành; nghe Ngài giảng đạo và nhìn thấy Ngài chịu thương khó. Hiển nhiên là bà đã trông thấy Ngài chịu chết trên một cây thập tự vì cớ tội lỗi của cả nhân loại. Đời sống của Mary sẽ không còn như trước nữa vì cớ sự hội hiệp của bà với Chúa Jêsus.
C. Thế giới đã được thay đổi – Phân đoạn Kinh Thánh gốc của chúng ta không ghi lại sự ấy, nhưng những gì đã bắt đầu ở đó, tại thành Bếtlêhem không bao giờ kết thúc. Đúng như thế! Chúa Jêsus đã lớn lên và đã chịu chết tại thập tự giá. Ngài đã sống lại từ kẻ chết và bất cứ ai biết đặt đức tin của họ nơi Ngài để được cứu đều sẽ được thay đổi trọn đời và để sống trong cõi đời đời! Con Trẻ giáng sinh tại thành Bếtlêhem cách đây nhiều năm trời đã làm thay đổi thế gian bằng những phương thức thật đáng ghi nhớ. Sứ điệp, sự sống và sự chết của Ngài vẫn còn làm thay đổi thế giới ngày hôm nay.
                  Bạn đã kinh nghiệm được quyền phép làm thay đổi đời sống của Ngài chưa? Bạn có thể kinh nghiệm đấy, nếu bạn chịu chạy đến với Ngài. Nếu bạn đã được thay đổi, thì giống như mấy gã chăn chiên kia cách đây nhiều năm trời, bạn có thể vui mừng với những gì bạn đang có trong Chúa Jêsus. Nếu chưa, bạn có thể được thay đổi ngay hôm nay. 
Phần kết luận: Anissa Ayala, 16 tuổi bị chẫn đoán bịnh bạch cầu kinh niên. Trong các trường hợp đó, bịnh nhân thường chết trong vòng 5 năm trừ phi người (nam hay nữ) nhận được một sự cấy ghép tủy xương.
                  Abe và Mary Ayala, bố mẹ của cô, bắt đầu một cuộc tìm kiếm khắp nơi để xem có ai hiến tủy phù hợp với tủy của Anissa. Mặc dù họ đã tìm kiếm rất khó nhọc và lâu dài, chẳng có ai hiến tặng cả. Nhưng bố mẹ nầy không chịu nhận lấy số phận con gái họ cách tiêu cực đâu. Họ vốn biết rõ từ các y bác sĩ rằng hy vọng tốt nhứt cho Anissa nằm ở một sự cấy tủy từ một anh chị em ruột. Nhưng tủy của anh trai của cô là Airon, thì chẳng thích ứng. Cô cần một người anh chị em ruột nào thậm chí không tồn tại lúc bấy giờ.
                  Vì vậy Abe và Mary đã bước đi bởi đức tin. Trước tiên, Abe phải làm phẫu thuật lấy tinh trùng, một phương pháp với sự thành công chỉ chừng 40%. Sau khi việc nầy đã được làm rồi, Mary mạo hiểm chịu thai ở tuổi 43, và chỉ có 10% cơ hội điều nầy có thể xảy ra. Thậm chí bà đã có thai, tỉ lệ chỉ là ¼ tủy đứa bé có thể phù hợp với chị của nó. Giờ đây họ có ba năm kể từ lúc có sự chẫn đoán. 
                  Đúng thế, vào tháng 4 năm 1990, Mary đã sanh một con gái với cái tên Marissa.  Những tế bào trực hệ của thai nhi được rút ra từ dây nhao rồi được ướp lạnh để đem sử dụng, cùng với tủy được xem là thích ứng một cách lạ lùng. Nhưng rồi họ phải chờ đợi cho đứa bé lớn lên, đủ sức khỏe để hiến tủy một cách an toàn, dù khi ấy mạng sống của chị nó như chỉ mành treo chuông.
                  Sau cùng, giây phút kỳ lạ đã đến. Là bé gái 14 tháng tuổi, Marissa Ayala nằm trên bàn giải phẫu, bác sĩ giải phẫu đẩy một cây kim dài chừng một inch vào hông nó rồi bắt đầu rút ra không những thứ tủy bình thường, mà còn là chất liệu của sự phục hồi; những yếu tố của sự sống nữa. Các y bác sĩ cho cơ hội thành công vì bé gái nầy là 70%.
                  Ngạc nhiên thay, hết phép lạ nầy đến phép lạ khác đã diễn ra cho sự sống ấy mới vừa có mặt trên đời, và tủy kia rất thích ứng. Nhưng có một vài khác biệt lớn. Marissa sinh ra để sống, còn Chúa Jêsus ra đời để chịu chết. Tủy của nó có thể không thích ứng. Còn huyết của Chúa Jêsus thì bảo đảm dời khỏi chúng ta chứng ung thư tội lỗi của chúng ta.
                  Một đêm, lâu, lâu lắm rồi, Đức Chúa Trời đã làm rung động cả Trời và Đất khi tiếp trợ cho một Đấng Cứu Thế. Hết phép lạ nầy đến phép lạ khác đã diễn ra trong sự ra đời, sự sống, sự chết và sự sống lại của Đức Chúa Jêsus Christ. Mỗi một phép lạ đều là vì bạn cả đấy. Mọi sự Đức Chúa Trời đã làm, Ngài đã làm để cho bạn có được một Cứu Chúa.
                  Bạn đã tiếp nhận Chúa Jêsus làm Cứu Chúa của bạn chưa? Bạn đã được quấn bằng thứ ơn lớn lao nhất của Thiên Đàng chưa? Bạn đã được cứu chưa? Bạn có muốn được cứu không? Bàn thờ nầy đang rộng mở nếu bạn muốn mình được cứu. Nếu bạn cần làm một việc gì để hòa lại với Đức Chúa Trời, bạn có thể làm việc ấy ngay hôm nay. Nếu bạn thốt ra: Cảm tạ Ngài vì ơn cứu rỗi rời rộng qua Chúa Jêsus. Mọi sự Ngài yêu cầu, ấy là bạn hãy vâng theo tiếng phán của Ngài.



Software: Microsoft Offic





Thứ Sáu, 5 tháng 2, 2016

Bài 15 Luca 2:8-20 MỘT SỐ LÝ DO ĐÍCH THỰC CHO MÙA LỄ



Luca 2:8-20
MỘT SỐ LÝ DO ĐÍCH THỰC CHO MÙA LỄ
Phần Giới Thiệu: Chúng ta hãy đối diện với vấn đề, mùa lễ Giáng Sinh là thời điểm rất được nhiều người ưa thích và cũng có nhiều người thù ghét nữa. Tuy nhiên, cho dù là bạn ở về bên nào đi nữa, điều nầy là rất thực đây: mùa lễ Giáng Sinh là thời điểm đầy dẫy với nhiều sứ điệp pha trộn và với nhiều nghi thức tà giáo đời nầy. Tôi muốn nói, giả sử đây là một thời điểm trong năm khi thế gian ghi nhớ sự ra đời của Đức Chúa Jêsus Christ, và mỗi năm chúng ta bơi lội trong đại dương lẽ thật bằng cách để cho ý nghĩa của Kinh thánh về mùa lể bị pha trộn với các sứ điệp khác, chúng có gốc gác trong thế gian. Giờ đây, tôi đang thưởng thức lễ Giáng Sinh nhiều cũng như người kia, song tôi muốn bạn phải ý thức rõ ràng rằng có một số suy nghĩ sai trái lắm vây quanh ý nghĩa đích thực của mùa lễ. Đối với nhiều người, mùa lễ nầy chỉ thuần là tiền bạc, hình thức thương mại và tham lam. Nhiều người khác xem mùa lễ nầy như thời điểm của tiệc tùng, các bữa ăn và tụ tập lại với nhau. Nhiều đứa trẻ nhìn biết Lễ Giáng Sinh duy nhứt chỉ là thời điểm dành cho Santa (Ông Già Nôên), Mấy con nai mũi đỏ và những truyện tích ngu ngốc khác. Kết quả là, một số trẻ em chẳng có ý niệm gì về ý nghĩa đích thực mà Lễ Giáng Sinh đang nói tới.
(Minh hoạ: Một cậu bé từ lớp Trường Chúa Nhật trở về nhà. Nó rất phấn khích khi học biết về Mấy Thầy Bác Sĩ, họ đã đem quà đến tặng cho Con Trẻ Jêsus. Nó phấn khích đến nỗi nó phải nói với mẹ mình. Nó nói: ""Bữa nay con học được trong lớp Trường Chúa Nhật mọi thứ về lễ Giáng Sinh. Không có Ông Già Nôên, vì vậy có ba người cỡi lạc đà đến phát đồi chơi. Và Ông già Nôên với mấy con nai mũi đỏ, không có ở đấy nên họ chiếu đèn trên khoảng không để tìm họ”).
(Minh hoạ: Có người đã sánh Santa Claus [Ông Già Nôên] và Chúa Jêsus trong một tác phẩm có đề tựa là "Santa Versus Jesus."
  • Santa sống ở Bắc Cực. Chúa Jêsus sống khắp nơi nơi.
  • Santa cưỡi trên chiếc xe trượt tuyết. Chúa Jêsus cưỡi trên ngọn gió và đi bộ trên mặt biển.
  • Santa mỗi năm đến một lần. Chúa Jêsus là một sự cứu giúp khi có cần.
  • Santa xuống nơi ngõ ống khói. Chúa Jêsus đứng gõ nơi cửa lòng của bạn.
  • Santa bỏ đầy quà vào chiếc vớ của bạn. Chúa Jêsus tiếp trợ cho mọi nhu cần của bạn.
  • Bạn phải chờ đợi xếp hàng để nhìn thấy Santa. Chúa Jêsus đang ở rất gần khi nhắc đến danh Ngài.
  • Santa để cho bạn ngồi trên đùi của ông ấy. Chúa Jêsus ẳm bạn trong tay Ngài.
  • Santa có cái bụng thật to. Chúa Jêsus có một tấm lòng yêu thương.
  • Santa có những người giúp làm những thứ đồ chơi mới. Chúa Jêsus tạo ra những đời sống mới.
  • Santa đặt món quà dưới cây thông của bạn. Chúa Jêsus trở thành món quà của bạn và đã chịu chết trên cây gỗ).
Cảm tạ Đức Chúa Trời vì Kinh thánh! Trong Lời Thánh, không sai sót, được cảm thúc của Ngài, Đức Chúa Trời đặt bản tường trình nói tới chỗ Chúa Giáng Sinh! Ngài ban cho chúng ta, không phải bằng những từ ngữ bất định, những lý do đích thực cho mùa lễ. Nhiều người nói, và tôi biết những gì họ đang nói khi họ nói, rằng "Chúa Jêsus là lý do cho mùa lễ". Và, Ngài là lý do chính, song Ngài không phải là lý do duy nhất đâu! Cho phép tôi chia sẽ với một số lý do đích thực cho mùa lễ.

I. GIÁNG SINH LÀ THỜI ĐIỂM ĐỂ BAN CHO (câu 11)

A. Đối với Đức Chúa Trời: Ban Con của Ngài cho Loài người – Khi mấy gã chăn chiên đã nghe thấy lời lẽ của thiên sứ, họ được truyền cho biết rằng một Đấng Cứu Thế sẽ ngự vào trong thế gian. Con Trẻ nầy chào đời tại thành Bếtlêhem không phải là một đứa trẻ bình thường. Điều nầy đã được minh chứng bởi những lời công bố của thiên sứ trước khi Ngài chào đời, Luca 1:26-33; Mathiơ 1:20-23. Khi Chúa Jêsus ra đời tại thành Bếtlêhem, Ngài vốn là Đức Chúa Trời ở trong xác thịt loài người - Giăng 1:1, 14! Mọi sự qua đời sống của Ngài, Ngài đã minh chứng tình trạng phân biệt của Ngài. Ngài đã dạy dỗ không giống như bao người khác. Ngài đã làm ra nhiều phép lạ mà chẳng ai khác có thể làm được. Ngài chữa lành, Ngài giảng dạy, Ngài yêu thương, Ngài chìa tay ra. Đời sống của Ngài là một biến cố hết lạ lùng nầy đến lạ lùng khác. Tuy nhiên, không một việc nào trong số nầy nói rõ Ngài là Đấng Cứu Thế. Đức Chúa Trời sai Con Ngài đến trong thế gian chưa phải là đủ, mà chính Chúa Jêsus nầy phải được "ban cho". Khi Giăng 3:16 cho chúng ta biết rằng Đức Chúa Trời "đã ban Con Một của Ngài", đấy mới là ý nghĩa. Đức Chúa Trời đã ban Chúa Jêsus xuống để chịu chết trên thập tự giá vì bạn và tôi để món nợ tội lỗi của chúng ta sẽ được trả và nhơn đó chúng ta có cơ hội được cứu ra khỏi cảnh đời đời trong Địa Ngục. Cảm tạ Đức Chúa Trời vì đã ban cho món quà lớn lao nhất ấy! (Minh hoạ: Chiếc máng cỏ là điểm dừng đầu tiên trên con đường dẫn đến chỗ kết thúc bên cây thập tự xấu xí xù xì).
B. Đối với loài người: Để Dâng Linh Hồn Họ Cho Đức Chúa Trời - (Minh hoạ: Không một ai thích nhận món quà và rồi đổi lại, bản thân họ chẳng cho lại gì hết). Đức Chúa Trời đã ban Con của Ngài đến chịu chết vì hạng tội nhân. Nếu chúng ta cần phải dâng một món quà cho Chúa, thì đâu là món quà ấy?
(Minh hoạ: Có hai nhóm người trong chỗ gắn bó với sự ra đời và đời sống thơ ấu của Chúa là Đấng đã dâng chính mình cho Ngài – Mấy gã chăn chiên, Luca 2:8-10 và Mấy Thầy Bác Sĩ, Mathiơ 2:1-12).
(Minh hoạ: Hết thảy chúng ta đều có ai đó trên danh sách tặng quà của chúng ta, dường như họ có đủ thứ rồi. Họ là hạng người khó mà mua quà cho lắm. Bạn cho người có đủ thứ rồi món quà gì chứ? Hãy suy nghĩ xem, bạn và tôi có thể dâng gì cho Đức Chúa Trời đây? Ngài không cần tiền bạc của chúng ta. Ngài có thể có đủ thứ mà chẳng cần tài khéo của chúng ta. Ngài không cần một rỗ trái cây, hay chiếc càvạt mới đâu, hoặc đôi vớ hay chiếc khăn tay. Thực vậy, khi bạn quyết định món quà đó, không ai trong chúng ta thực sự có được thứ gì cho dù là cách thế nào. Bạn nói: "Tôi làm chủ ngôi nhà của tôi!" Chỉ thôi không nộp thuế trong vài năm và sẽ thấy ai là chủ ngôi nhà đó! Bạn nói: "Tôi là chủ mấy chiếc xe kia!" Một lần nữa, thôi không đóng bảo hiểm và nộp thuế thì sẽ thấy ai đang làm chủ chiếc xe đó. Bạn nói: "Đúng, tôi là chủ tiền bạc tôi có!" Chỉ nhìn thấy nền kinh tế rơi rụng và rồi hãy nói cho tôi biết bạn đang còn lại điều gì. Có một thứ của cải duy nhứt mà mỗi chúng ta đều có và đó là linh hồn chúng ta. Tôi nắm quyền điểu khiển nó và nếu tôi muốn dâng thứ chi quan trọng cho Chúa, khi ấy thứ đó phải là linh hồn của tôi. Đó là thứ duy nhứt tôi có và tôi muôn dâng cách thành thật. Hãy chú ý, đây là dự tính của Mác 8:36-37. Bây giờ, thắc mắc phát sinh, có phải bạn đã dâng tấm lòng của bạn cho Chúa chăng? Nếu chưa, chẳng có thời điểm nào tốt hơn hôm nay để thực hiện việc ấy - II Côrinhtô 6:2).

I. Giáng Sinh là thời điểm để ban cho

II. GIÁNG SINH LÀ THỜI ĐIỂM CHO NHỮNG TIN TỨC TỐT LÀNH (câu 10)
A. Minh hoạ: Thiên sứ đã đến với "những tin tức tốt lành". Thực vậy, cụm từ nầy ra từ chữ mà từ đó chúng ta mới có từ "truyền đạo" hôm nay. Sứ điệp của thiên sứ là một sứ điệp nói tới ơn cứu rỗi. Ngài đã đến để công bố ra những tin tức vinh hiển cho biết rằng Một Cứu Chúa đã chào đời tại thành Bếtlêhem!
B. Sứ điệp nầy là sứ điệp nói tới hy vọng! Minh hoạ: Như đã được nhắc tới ở các sứ điệp khác, mấy gã nầy là những kẻ bị xã hội ruồng bỏ. Họ bị xem là ô uế bởi tôn giáo của họ và là hạng người thô kệch, bẩn thỉu, và thô tục. Họ là loại người mà chẳng có ai muốn ở gần. Họ bị quên lãng bởi những yếu tố của xã hội thời bấy giờ. Tuy nhiên, Đức Chúa Trời không quên họ! Thật kỳ diệu dường bao, hạng người tội lỗi tồi tệ như thế này đã dâng đời sống của họ để lo nuôi bầy chiên dành cho những buổi thờ phượng của Đền thờ lại là những con người đầu tiên nghe thấy các tin tức tốt lành nói rằng Chiên Con của Đức Chúa Trời đã ra đời vào trong thế gian. Đây là một sứ điệp nói tới hy vọng! Họ bị cấm đoán không được tìm kiếm Đức Chúa Trời tại Đền Thờ, nhưng Đức Chúa Trời lại đem ơn cứu rỗi đến với họ!
C. Sứ điệp không thay đổi! Tin Lành vẫn là sứ điệp nói tới hy vọng. Có thể bạn là một người đã phạm vào một số tội lỗi ghê khiếp nào đó. Có thể bạn cảm thấy rằng Đức Chúa Trời sẽ chẳng cứu vớt bạn. Có thể bạn cảm thấy rằng bạn không còn có hy vọng gì nữa hết. Có thể bạn nghĩ rằng bạn ở ngoài phạm vi quyền hạn cứu rỗi của Đức Chúa Trời. Phải, cho phép tôi nói cho bạn biết sáng nay rằng cánh cửa cứu rỗi đang mở rộng và hễ ai chịu bước vào thì tìm được ơn cứu rỗi cho linh hồn họ! (Minh hoạ: Giăng 6:37; Êsai 1:18-19 (Chú ý, chẳng có thiên vị gì hết!; Mathiơ 11:28). Đây là vấn đề, nếu bạn bị hư mất và bạn biết rõ mình cần một Cứu Chúa, vậy thì hãy biết rằng Chúa Jêsus là Đấng mà bạn đang có cần. Và, giống như sứ điệp là sứ điệp nói tới hy vọng cho những người trong đêm đó, đây là sứ điệp nói tới hy vọng cho bạn sáng nay. Bắt đầu sống một lần nữa chính là cơ hội. Đây là cơ hội để tội lỗi của bạn được bôi xoá đi. Đây là cơ hội để đạt tới mức nhận biết Đức Chúa Trời và tự bảo đảm cho bạn về Thiên Đàng khi bạn qua đời. Cảm tạ Đức Chúa Trời, vẫn còn có hy vọng nơi đạo Tin Lành!

I. Giáng Sinh là thời điểm để ban cho
II. Giáng Sinh là thời điểm cho những tin tức tốt lành

III. GIÁNG SINH LÀ THỜI ĐIỂM CHO ÂN ĐIỂN LẠ LÙNG (câu 11)
A. Theo một ý nghĩa đích thực, CHÚNG TA là lý do cho mùa lễ! Trước khi bạn gọi tôi là một kẻ dị giáo rồi dẫn tôi đến thiêu trên giàn giáo, hãy lưu ý, câu 11, cũng xem Êsai 9:5.
B. Mấy gã chăn chiên đáng thương nầy không xứng đáng là người đầu tiên để nghe nói về sự ra đời của Đấng Christ, mà chính ân điển của Đức Chúa Trời đã chìa tay ra với họ trong nhu cần của họ.
(Minh hoạ: Ân điển được định nghĩa là "Tình yêu và sự ưu ái của Đức Chúa Trời dành cho hạng tội nhân không xứng đáng").
C. Giống như sự việc đã xảy ra với mấy gã chăn chiên trong cánh đồng đó, nếu có ơn cứu rỗi cho đời sống của bạn và của tôi, chỉ có ở đó bởi ân điển và chỉ bởi ân điển mà thôi! Không có một cá nhân đơn lẽ nào trong chỗ nầy là người xứng đáng nhận được chi từ Đức Chúa Trời! Thực vậy, nếu chúng ta nhận được điều chi chúng ta xứng đáng, chúng ta hết thảy sẽ phải ở trong Địa Ngục sáng nay, đang gào thét trong lửa khổ hình, Minh hoạ: Rôma 6:23! Không, tôi không đáng được cứu đâu, song Đức Chúa Trời trong ân điển rời rộng, vô đối, không xiết kể đã chìa tay ra với tôi ở giữa tội lỗi tôi và đã kêu gọi tôi đến với Ngài!
(Minh hoạ: Hỡi quí bạn bị hư mất yêu dấu của tôi, nếu bạn từng kinh nghiệm ơn cứu rỗi, ơn ấy không nhắm vào một cơ sở tốt lành nào mà bạn đã làm ra đâu. Ơn ấy không nhắm vào cơ sở thuộc viên nhà thờ, phép báptêm, sự nhóm lại, v.v… Nếu bạn đã từng được cứu, thì đấy là do ân điển và chỉ một mình ân điển mà thôi – Êphêsô 2:8-9. Vì lẽ đó, đừng lơ là đối với Chúa! Nếu Ngài đang kêu gọi bạn đến với Ngài, làm ơn hãy làm theo ngay đi, và hãy làm theo ngay hôm nay! Chẳng có một cơ hội nào khác nữa đâu – Châm ngôn 27:1; Sáng thế ký 6:3).

I. Giáng Sinh là thời điểm để ban cho
II. Giáng Sinh là thời điểm cho những tin tức tốt lành
III. Giáng sinh là thời điểm dành cho ân điển

IV GIÁNG SINH LÀ THỜI ĐIỂM ĐỂ TÔN VINH HIỂN CHO ĐỨC CHÚA TRỜI (các câu 13-14)
A. Sau khi thiên sứ thứ nhứt đã phát biểu xong bài diễn văn của Ngài, ngay lập tức Ngài hiệp cùng cơ binh đông đảo ở trên trời và họ cất giọng lên dâng sự vinh hiển và ngợi khen cho Chúa.
(Minh hoạ: Làm ơn lưu ý rằng họ không nói! Sứ điệp của họ là sứ điệp thuộc linh, chớ không phải là sứ điệp thuộc thể đâu).
B. Cho phép tôi nhắc cho bạn nhớ rằng Lễ Giáng Sinh, cùng với Lễ Phục Sinh, là những thời điểm đặc biệt dành cho con cái của Đức Chúa Trời chứng tỏ đức tin của họ. Rốt lại, mặc dù Lễ Giáng Sinh đã bị thế tục và thương mại hoá, đấy vẫn là một ngày biệt riêng ra để tưởng niệm sự ra đời của Vua các vua! Qua các chương trình Lễ Giáng Sinh, cách xử sự cá nhân và những sinh hoạt của gia đình, chúng ta có một cơ hội thật tuyệt vời để bày tỏ cho thế giới ngoại đạo thấy mùa lễ nầy thực sự nói tới điều gì! Rốt lại, đấy là bổn phận của chúng ta - I Côrinhtô 10:31. Thế giới nầy cần phải biết rõ lý do đích thực về mùa lễ!
C. Sau khi mấy gã chăn chiên đã gặp Ngài rồi, cuộc gặp gỡ nầy đã trở thành sứ mệnh của họ. Họ ra đi nói cho nhiều người khác biết về Ngài và họ chuyển đời sống của họ vào việc tôn vinh Danh của Chúa - Luca 2:17-20. Bạn sẽ làm gì để tôn vinh Chúa trong dịp Lễ Giáng Sinh nầy?

I. Giáng Sinh là thời điểm để ban cho
II. Giáng Sinh là thời điểm cho những tin tức tốt lành
III. Giáng Sinh là thời điểm dành cho ân điển lạ lùng
IV. Giáng Sinh là thời điểm để tôn vinh hiển Đức Chúa Trời

V. GIÁNG SINH LÀ THỜI ĐIỂM VỀ LẠI QUÊ NHÀ (câu 4)
A. Vào dịp Lễ Giáng Sinh đầu tiên, Giôsép đã trở về nơi quê hương của các tổ phụ mình. Đối với ông và Mary, đấy là lúc phải về lại quê nhà.
B. Phần nhiều người trong chúng ta sẽ về ở với cha mẹ mình trong suốt mùa lễ nầy. Nhiều người sẽ đi một quãng đường thật xa để về nhà trong dịp lễ. Đối với một số người, đây là những gì làm cho Lễ Giáng Sinh ra đặc biệt.
C. Cho phép tôi nói với bạn ai đã đến nhóm lại ở đây hôm nay, có một số người trong quí vị cần phải về nhà trong dịp Lễ Giáng Sinh nầy. Giống như Người Con Trai Hoang Đàng, bạn đã phiêu bạt ra khỏi nhà Cha và đã sống ở xa xứ. Giờ đây, đây là thời điểm để bạn phải trở về nhà. Nếu bạn muốn, giống như Người Con Trai Hoang Đàng, bạn sẽ tìm được ơn tha thứ và phước hạnh trong nhà của Đức Chúa Cha, I Giăng 1:9; Luca 15:20-24.
Có những người khác, họ chưa bao giờ gặp gỡ Đức Chúa Cha. Nhu cần lớn lao nhất của bạn là quay về nhà trong dịp Lễ. Sự ban hiến ơn cứu rỗi của Đức Chúa Trời luôn sẵn có cho mọi người nào chịu đáp ứng với đức tin thật đơn sơ. Nếu bạn chịu đến với Chúa và dâng tấm lòng của bạn cho Ngài, Ngài sẽ tha thứ cho bạn về mọi tội lỗi của bạn, cứu lấy linh hồn bạn ra khỏi Địa Ngục và bảo đảm với bạn một quê hương ở trên Trời suốt cõi đời đời. Nghĩa là, nếu bạn chịu đến với Ngài.

Phần kết luận: Tôi dám chắc ở đây là có nhiều lý do khác nữa cho mùa lễ mà chúng ta có thể tìm gặp trong Lời của Đức Chúa Trời, nhưng những lý do nầy đang đứng nhắc cho chúng ta nhớ rằng nhu cần lớn lao nhất cho mùa lễ nầy, và vì vấn đề đó, trong bất kỳ mùa lễ nào, là/hay con người phải có mối quan hệ cá nhân với Đức Chúa Jêsus Christ. Lễ Giáng Sinh của bạn được tổ chức trong năm nay như thế nào vậy? Nếu bạn muốn từ bỏ mọi tội lỗi của mình, tôi mời bạn hãy đến với Ngài. Nếu bạn lạc lối trong sự bạn ăn ở với Ngài và cần phải quay về nhà, tôi mời bạn hãy đến với Ngài. Nếu có những lãnh vực nào trong đời sống của bạn, ở đó bạn cần bước theo Đức Chúa Trời trong sự vâng phục khiêm nhường, tôi mời bạn hãy đến với Ngài. Bất cứ nhu cần của bạn có là gì đi nữa sáng nay, tôi mời bạn hãy đến với Chúa Jêsus và tìm được mọi sự mà bạn sẽ có cần để thoả mãn nhu cần của bạn. Bạn có chịu đến không?